lang

Hạnh phúc gia đình

Đánh ghen: Nộp chồng cho tình địch

Vậy trong trường hợp này nên ứng xử thế nào? Đây là câu hỏi được các nhà nghiên cứu tâm lý hôn nhân rất quan tâm vì ngoại tình đang trở thành một căn bệnh trầm kha của xã hội hiện đại.


Tảng băng chìm

Một “thám tử tư” chuyên được thuê theo dõi những vụ ngoại tình nói giọng chán nản: “Làm cái nghề này nhiều khi rất chán, cứ vụ nào theo dõi thành công, bắt quả tang tại trận là người ta ly hôn”. Theo lời kể của anh thì “thám tử” chỉ có nhiệm vụ bí mật theo dõi, phát hiện chứ không có quyền can thiệp. Sau khi biết chắc đôi trai gái đang ở trong nhà nghỉ nào, họ lấy điện thoại di động báo ngay cho “thân chủ” biết. Thế là người bị phản bội thường kéo theo anh em, bạn bè đến bắt quả tang. Nhẹ thì lập biên bản, chụp ảnh, ghi âm làm bằng chứng. Nặng thì đánh đấm một trận cho hả cơn ghen. Nhưng dù xử lý kiểu gì thì những đôi ấy cũng khó có thể tiếp tục chung sống hạnh phúc.

Thời xưa có thể sau khi đã xảy ra như thế, người ta vẫn sống với nhau và người này tiếp tục coi tội lỗi của người kia như một “án treo” để trừng phạt nhau suốt đời. Nhưng ngày nay ít có ai chấp nhận sống như vậy mà đã đến nước ấy, họ thường kết thúc mối quan hệ bằng ly hôn. Cho nên, nếu như vẫn còn tình yêu với nhau, không muốn hôn nhân tan vỡ thì không nên xử lý theo những cách trên. Muốn cho cuộc hôn nhân có thể được cứu vãn sau ngoại tình thì dù tự mình theo dõi hay thuê người theo dõi cũng chỉ để biết đích xác cho khỏi “ghen nhầm” hoặc không nói vu vơ để người kia chối cãi.

Theo nhật ký đàm thoại của một trung tâm tư vấn hôn nhân ở Hà Nội trong mấy năm gần đây, hiện tượng không chung thủy trong đời sống vợ chồng có chiều hướng gia tăng. Chủ một “nhà nghỉ” tiết lộ khách thường xuyên của họ không phải người độc thân mà phần lớn là những người đang có gia đình, nhiều người đã đứng tuổi. Có người còn coi ngoại tình là “mốt sống” hiện đại và chung thủy là lỗi thời. Thậm chí trong cuốn Giới đàn ông xuất bản gần đây, nhà xã hội học Nhật Bản, Watanabe Junichi còn cho rằng “những vụ ngoại tình bị phát hiện chỉ là phần nổi của tảng băng chìm” vì môi trường giao tiếp của con người hiện đại rất rộng. 

Một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy, trung bình một công chức ở thành phố Chicago có khoảng 500 mối quan hệ xã hội, trong đó khoảng một nửa là người khác giới. Trong hàng bao nhiêu mối quan hệ đan chéo chằng chịt ấy, có những quan hệ thân mật giữa những người khác giới và ai biết được liệu nó có dẫn đến ngoại tình hoặc bị nghi ngờ là ngoại tình?
 

 


 
Đừng nộp chồng/vợ mình cho tình địch

Cho nên, khi người bạn đời có biểu hiện không chung thủy, điều đầu tiên là người bị lừa dối phải xác định có muốn cứu vãn cuộc hôn nhân hay chọn giải pháp ly hôn? Muốn cứu vãn hôn nhân mới là việc khó, còn muốn ly hôn thì chẳng khó khăn gì. Theo tổng kết của một trung tâm tư vấn hôn nhân, có đến 81% những vụ đánh ghen công khai kết thúc bằng ly hôn. Càng đánh ghen ầm ĩ, làm mất thể diện nhau trước bàn dân thiên hạ thì khả năng ly hôn càng cao. Bởi vì từ đó, nếu còn chung sống với nhau, không những kẻ ngoại tình xấu mặt mà cả người đánh ghen cũng bị chê cười, không ít trường hợp liên quan đến pháp luật. Từ đó trở đi, đôi vợ chồng nếu không ly hôn cũng không thể sống hạnh phúc được nữa, thậm chí không dám sánh đôi cùng nhau vì sợ làm trò cười cho thiên hạ. 

Sau khi đánh ghen ầm ĩ xong, bị người kia làm đơn đòi ly hôn, nhiều người mới ân hận vừa khóc vừa gọi đến tư vấn tâm lý nhờ giúp đỡ thì đa số trường hợp không cứu vãn được. Một chị nghi chồng có quan hệ “bồ bịch” với một cô gái cùng cơ quan. Chị để ý theo dõi chồng đưa bạn gái đi ăn trưa, sau đó đưa nhau vào một quán cà phê vườn. Chị nấp gần đó quan sát, đến khi thấy chồng ân cần xúc thìa đường cho vào ly cà phê của cô kia, liền xông ra bắt “quả tang”, vừa nhảy vào đánh cô gái túi bụi, vừa chửi bới tục tĩu ầm ĩ. Chồng can ngăn không được liền tát vợ một cái rồi lấy xe đèo bạn gái phóng đi mất. Mấy hôm sau người chồng cương quyết đưa đơn ly hôn. Chị kêu khóc xin tha thứ nhưng đã muộn. Nếu hỏi có cách gì đem chồng “nộp” cho tình địch nhanh nhất thì có lẽ đó là đánh ghen. Không những thế, người làm nhục hay gây thương tích cho người khác có khi lại còn mắc vào vòng lao lý.

Vụ đánh ghen ở thị xã Kon Tum hôm 31/8/2013 là điển hình. Sau nhiều ngày theo dõi phát hiện chồng đang chở chị Phan Thị Ngọc H. sau xe máy, Võ Thị Liên rủ các chị em và người thân đi đón lõng ở quãng đường vắng, xông ra cản xe lại đánh ghen hội đồng. Liên cùng các đối tượng trên đè H. xuống đường, giẫm đạp lên người, xé tan quần áo giữa thanh thiên bạch nhật rồi dùng kéo xén tóc cô H. Dã man hơn, những người này còn dùng muối trộn với ớt chà xát vào chỗ kín của H. 

Cuối cùng, H. ngất xỉu phải đưa đi cấp cứu ở bệnh viện. Những kẻ gây án đã bị bắt. Vụ án trên chứng tỏ một điều là nhiều người còn tưởng rằng việc đánh ghen của họ được mọi người ủng hộ và pháp luật cho phép, xem đó là cách giữ chồng hiệu quả nhất. Họ không ngờ mình sẽ bị bắt vào tù nếu gây hậu quả nghiêm trọng và nhiều khả năng sẽ bị chồng ly hôn ngay khi họ đang thụ án.

Có lẽ trên thế giới không ở đâu có nhiều đàn ông bị cắt dương vật do ghen tuông như ở nước ta. Có trường hợp bị vợ cắt, bị người tình cắt và có trường hợp do bị tình địch cắt. Có trường hợp bị lấy nước sôi dội vào hoặc cắt xong cho vào bệ xí giật nước thì bác sĩ đành bó tay. Điều đáng nói là những người đánh ghen như vậy đều phải trả giá quá đắt. Họ bị pháp luật trừng trị thích đáng và bản thân họ trở nên “nổi tiếng” đến nỗi ai cũng ghê sợ, làm sao còn có cơ hội tìm thấy lại hạnh phúc, tình yêu ?

Có lẽ do từ xa xưa trong thời phong kiến đòn ghen càng bạo liệt càng được người ta đồng tình nên ngày nay vẫn có những người “mơ ngủ”, tưởng đã là vợ chồng thì có quyền đánh ghen để giữ hạnh phúc gia đình. Thật ra những hành vi dại dột đó chính là tự phá tan hạnh phúc của chính họ. Bạo lực không bao giờ giải quyết được vấn đề tình cảm. Nếu bạn muốn cứu vãn cuộc hôn nhân và khôi phục tình yêu, bạn phải đầu tư nhiều công sức và thời gian một cách có hiểu biết chứ không phải bằng một trận đánh ghen. Đánh ghen bao giờ cũng chỉ chuốc lấy thất bại đau đớn mà thôi!